Người ta nói cuộc sống ngoài kia muôn màu rất thú vị . Mình cũng tưởng tượng nó cũng sinh động không kém một con công với bộ lông ngũ sắc rực rỡ . Nhưng có nghĩa gì khi mình mắc căn bệnh mù màu hay tâm hồn bị tê liệt hết khả năng phản ứng trước màu sắc .
Một năm qua , đây là khoảng thời gian đánh dấu sự bắt đầu của cuộc sống chình thức tự lập , tập đứng trên những đầu ngón chân yếu ớt . Có những điều tưởng chừng như bình thường nhưng nó là cả một sự thay đổi rất lớn trong tâm hồn . Để có thể mở thêm nhiều trang sách mới thì sự cần thiết nhất là phải nhìn lại tổng quan của đoạn đường đã qua .
TỤT DỐC THẢM HẠI ...
Những ước mơ , hay những tuyên bố hùng hồn thời còn sinh viên nay coi như không còn nhớ nữa . Mình ước đi Newyork du học về nhiếp ảnh , nhưng nó không có cơ sở để thực hiện với điều kiện thực tế bản thân , chính mình là người biết rõ nhất . Thôi , coi như cũng có lần mình mơ với ước ....
Mình thích chụp hình , lúc đi học thì lang thang chụp linh tinh . Bây giờ thấy cái máy ảnh cũng ngại cầm lên bấm máy nếu thấy có quá nhiều người ngoài đường . Mà chụp cái gì đây , có thấy cái gì đẹp đâu , chẳng hơi đâu cảm xúc mấy cái lặt vặt . Con mắt không còn linh động , nhạy bén trước vạn vật nữa rồi .
Tâm hồn bay bổng được nó cũng phải có sự nuôi dưỡng , và luôn được tiếp xúc với nghệ thuật . Nó cần sự chia sẽ của những nguồn sinh khí khác để tiếp tục phát triễn và sáng tạo . Mình đã bỏ quên , đối xử vô tình với cuộc sống bản thân mình từ lúc nào không biết nữa . Nó thật sự gần như ngây dại trước cuộc sống này . Đôi khi , cũng có lúc chợt tỉnh nhưng ngơ ngác như lạc giữa nơi khô hạn nào đó , và thôi đành nhắm mắt mộng du tiếp với thực tế tàn khốc .
Sự cuồng nhiệt biến đâu rồi , chỉ còn lại sự phản ứng theo bản thói . Đã lâu chỉ quanh quẩn với bản thân mới thấy nó quá tẻ nhạt , không đọc sách , không xem phim , không đi dạo , không vô tiệm cafe nào trừ khi bị mời , không đi đến các quán ăn , không đi shop mua quần áo, không gặp bạn bè trừ thỉnh thoảng vài lần trong cả năm , không có ý định gì .... và tất cả là : mình từ chối cuộc sống .
Bắt đầu nãy sinh sự tự ti , nghi ngờ chính khả năng bản thân . Mình có thể làm được gì ??? không có chút khả năng nào cả , không kế hoạch , không tiền , không nguồn động lực , ....làm gì được đây . Cố kiếm tìm chút niềm vui nhỏ nhưng rồi nó nhanh chóng tan như bọt biển ... Cuối cùng cái gì sẽ kéo mình đứng lên , và bắt mình điên cuồng để sống vì nó đây ...
Mình muốn thảnh thơi nằm dài ở góc trời nào đó mà đọc sách , giết chết cuộc đời dài bất tận này ngay bây giờ , ngay lúc này ...
Một con người nặng nề , ráng lẽo đẽo đứng bên lề cuộc sống ...
Ngày dài , mệt mõi ...
Và đôi khi muốn kết thúc.
No comments:
Post a Comment