Aug 15, 2010

Cho đến khi nào...

Có biết con đường phía trước rộng mở hay thu hẹp dần , mình vẫn đi ...
Vẫn nghĩ như mọi khi nếu ngày nào đó mẹ mình mất , mình cũng chấm dứt tất cả với cuộc sống này ....
Nhưng nếu tương lai xuất hiện nhiệm vụ mới với người còn quan trọng hơn bản thân mình , có lẽ sự tiếp tục như món nợ với nhân gian chưa chấm dứt ... Ai có thể đoán được cuối con đường là lúc nào, nó có bình yên hay sóng gió tận phút cuối ...
Nghĩ đến làm sao chống lại tâm trạng vô định và suy nghĩ tự sát ....
Trong mình là hai mặt trái ngược yêu đời và .... có lẽ kẻ thấy tương lai thường nhìn cuộc sống với tâm hồn yêu thương nhất .... 

No comments:

Post a Comment